Tại một thị trấn nhỏ nằm nép mình bên triền đồi, có một quán cà phê bé xíu mang tên Vintage Coffee House. Quán chỉ có hai tầng, mái ngói cũ màu nâu sẫm, cửa kính luôn mờ hơi nước vào những buổi sáng lạnh, và trước hiên là vài chậu hoa giấy hồng treo lơ lửng. Người dân thị trấn thường nói vui rằng, chỉ cần bước vào Vintage, bạn sẽ cảm thấy như bước vào nhà của chính mình.
Quán được vận hành bởi một gia đình nhỏ: chú Mạnh, cô Nghĩa và 2 cô con gái nhỏ, tên Bắp, Bơ sống cùng ông nội.
Nơi bắt đầu của những câu chuyện
Buổi sáng, tầng một luôn ấm và thơm mùi cà phê rang. Chú Mạnh ngồi sau quầy pha chế cũ kỹ, tay thoăn thoắt với chiếc phin nhôm bạc màu đã theo chú hơn mười năm. Ai đến quán lâu đều hiểu rằng: “ly đầu tiên của ngày” luôn được chính tay chú pha — đậm, thơm, đúng như cách chú tin rằng một thị trấn nhỏ cũng cần có một nhịp sống nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.
Cô Nghĩa thị bận rộn với hai đứa con nhỏ,mắt lúc nào cũng đầy sự dịu dàng. Cô nhớ tên từng vị khách quen, nhớ ai thích cà phê ít đường, ai chỉ thích uống nóng, ai luôn uống lạnh kể cả mùa đông.
Tầng 1 – nơi vừa là nhà, vừa là quán
Gia đình của quán sống ngay tại tầng một: bố mẹ, hai cô con gái nhỏ và ông nội tóc bạc nhưng đôi mắt vẫn sáng tinh anh. Tầng một chỉ có hai không gian chính: phòng khách và quầy pha chế.
Phòng khách nhỏ nhưng ấm áp, với bộ ghế gỗ đã được đánh bóng cẩn thận, trên tường treo vài bức ảnh gia đình chụp qua các năm. Mỗi buổi sáng, ông nội thường ngồi ở chiếc ghế gần cửa, tay cầm tờ báo, vừa để ý khách đến vừa mỉm cười chào khi ai bước vào.
Ngay cạnh đó là quầy pha chế, nơi bố – chú Khải – đứng gần như suốt cả ngày. Cái quầy được đóng từ gỗ thông, mặt bàn hơi xước, nhưng những chiếc phin nhôm xếp ngay ngắn phía sau lại sáng bóng vô cùng. Mùi cà phê rang xay và tiếng nước sôi rót vào phin mỗi sáng đã trở thành âm thanh quen thuộc của căn nhà.
Gia đình nhỏ nhưng đủ đầy yêu thương
Mẹ – cô Lan – phụ trách bánh, bữa sáng và đôi khi chạy bàn vào những lúc khách đông. Hai cô con gái, Thảo và Miri, thì luôn lăng xăng phụ mẹ lau bàn, mang nước lọc, rồi lại chạy vào phòng khách học bài. Khách quen thường đùa:
“Uống cà phê Nhà Nắng ngoài ngon còn được ngắm hai thiên thần nhỏ.”
Còn ông nội thì lúc nào cũng giữ nhiệm vụ “gác cửa”, mỗi khi ai mở cửa vào, ông đều nói một câu quen thuộc:
“Chào cháu, vào uống cà phê cho ấm người nha.”
Quán nhỏ nơi ngã tư – nơi dừng chân của người thị trấn
Vì nằm gần ngã tư nên quán đón đủ mọi kiểu khách: người đi làm ghé vội buổi sáng, bác tài chạy xe đường xa, học sinh vào trú mưa, hay người lớn tuổi đến ngồi chuyện trò. Ai đến đây cũng cảm nhận được sự chân thật, gần gũi của một gia đình sống bằng tất cả yêu thương dành cho quán nhỏ của mình.
Đôi khi, có người đi đường xa chỉ định ghé một lần, nhưng rồi vẫn quay trở lại. Họ bảo:
“Quán nhỏ thiệt, nhưng ấm y như… nhà.”
Và có lẽ, đó chính là điều mà gia đình Nhà Nắng luôn mong muốn: giữa thị trấn nhỏ, ngay ngã tư tấp nập ấy, vẫn có một góc nhỏ khiến người ta cảm thấy bình yên, dù chỉ trong vài phút.
Để lại một bình luận